Tí tách cùng..."Tí tách ngày xưa"
[2017-12-08 9:51:13]
Tí tách cùng...”Tí tách ngày xưa”
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Tí tách cùng...”Tí tách ngày xưa”
(Ảnh: internet)

Luôn có một không gian quen thuộc. Cái quen thuộc lập lại cố tình, có lúc tưởng chừng như đơn giản, mà đôi khi lại khó thấy. Bởi nó vốn không phải để phô trương, để trình diễn. Ngay những ngày đầu mới hình thành cho một đêm nhạc,đêm live show tiếng hát Nguyên Phượng, chủ đề "Tí tách ngày xưa",tôi đã ngẩn ngơ, khi bắt gặp cái kệ sách, bộ bàn ghế cũ, và những ngọn nến lung linh. Cái phòng đọc sách đó, cho dù nằm khiêm tốn trong một góc nhà, hay rộng mênh mông như một thư viện, nó vẫn là chốn đi về, chốn dừng chân bình yên và thanh thản, rất riêng của mỗi người, sau một ngày mệt nhoài, rong ruổi cùng cơm áo. Càng ngạc nhiên hơn nữa, khi nó được trải ra trên một sân khấu lớn, bởi ý tưởng của một cô gái còn rất trẻ, cô MC duyên dáng Tú Quyên, con gái của ca sĩ Nguyên Phượng. Thực tình, tôi vẫn chưa hình dung ra được, cái tĩnh lặng tất nhiên của một "thư phòng" sẽ ra sao, khi phải hòa quyện với âm thanh ngọt ngào và quyến rũ của tiếng đàn, tiếng hát đêm nay. Tôi tham lam, thèm thuồng, được hít thở cái không khí đó.

Được ngồi vào trong cái không gian huyền ảo, mà mơ mộng, mà thoải mái trò chuyện với quá khứ, với chính mình. Tôi nói với bạn tôi điều ước này và tôi được một chỗ như mong muốn.

Khi cơn mưa bên ngoài đã nhẹ hạt. Tôi gần như đứng lặng nhìn đoàn người nối nhau vào khán phòng, mà chờ đợi.Tôi là một tên cầu toàn, nhưng lại không chịu nỗi sự hoàn hảo. Hoàn hảo thường giết chết cảm xúc. May mắn cho tôi, điều tròn trịa thô ráp của một cái máy hát, mà tôi lo lắng đã không xảy ra. Bắt đầu từ tiếng hót giới thiệu líu ríu, của con chim sơn ca Tú Quyên cho bài hát mở màn "Hội trùng dương". Đến cái da diết tự sự, trầm bỗng ru người thường ngày của Tiến Long. Rồi cái mượt mà, êm ái ma mị của Nguyên Phượng, cái chắc chắn và tự tin của Hoàng Nam...Tất cả đều nghe chừng như chùng lại, như rơi rớt ít nhiều đâu đó, để nhường chỗ cho những xúc động dâng trào. Người nghệ sĩ trải lòng, để đáp tạ sự yêu mến của khán giả dành cho mình, bằng cái nổ lực đến tận cùng từ những ngày trước. Một chút chếnh choáng, một chút chênh vênh trong câu hát, đã nói lên sự trân trọng này. Người nghe cũng không ai câu nệ, chấp nhặt.

Và cứ thế, sau tiếng vỗ tay nhiệt tình, họ lại lặng yên nghe, bồng bềnh về với miền quê thân thương, về với bóng mẹ, người tình.Thời gian chầm chậm trôi về miền ký ức xa xôi. Nguyên Phượng hát như rủ rê người nghe, lần mở từng trang sách, nâng niu từng hình ảnh. Từ "Bà mẹ quê" tới "Cô hàng nước", tới cái đơn sơ mộc mạc của "Tình nghèo" và tha thiết của " Tình hoài hương". Khối tình nhẹ nhàng và sâu lắng trong tiếng hát Nguyên Phượng cứ thấm, như lời tự tình với người chưa quen mà gần gũi tự lúc nào. Chưa hết, còn đó một Hà Minh Tiến đầy năng động của tuổi trẻ, vẫn phải đứng yên chờ "Khi mùa mưa đến" của mình. Một Giáng Ngọc hồi hộp trong từng bước chân, để rồi đã hát "Mưa rơi trên phiến tình ta" đẹp hơn bao giờ hết!Và ngay khi cái không gian êm đềm, lắng đọng chưa kịp tan, đã bùng lên với "Hòn vọng phu", Nguyên Phượng trở lại với điều tuyệt diệu của mình. Những giai điệu sáng, được cất lên trong chất giọng trầm cố hữu, thành một thứ giao thoa hiếm hoi, làm nao lòng người!

Cái luyến tiếc của khán gỉa chưa kịp dừng lại trong "Dạ lai hương" và "Nguyệt cầm", đã phải vội theo một Thế Vỹ tự tin và điêu luyện, với "Mưa về sớm" và "Lung linh ngọn nến", trong tiếng đàn của một Châu Đăng Khoa đầy bản lĩnh. Không có gì để khen chê ở đây, ngoài một chút ganh tị! Nguyên Phượng trở lại với hai bài hát cũng của Châu Đăng Khoa: "Mưa và nỗi nhớ", "Chiêu Quân". Người nghe lại một lần nữa mê đắm trong tiếng đàn và tiếng hát vời vợi những dư âm này.

Hoa và hoa, mọi thứ bước qua một rung động khác cho tiết mục cuối chương trình: hát Acapella "Đêm nghe mưa", không đàn không trống, tôi mê thứ này quá. Sẽ thiếu sót vô cùng nếu không nhắc đến Duy Trường, một guitarist dày dạn, vẫn cứ thắc mắc không biết tiếng đàn có ổn không? Hay một guitarist Kiều anh Tuấn đa tài, một Thanh Phong thanh thoát. Thừa sức chơi thoải mái cho bất kỳ bài hát nào trong đêm diễn, vẫn băn khoăn, vẫn đợi nhắc mới ngồi vào chỗ của mình. Từng đó khuôn mặt, từng đó con người như lọt thỏm vào trong cái giao động của cảm xúc. Thời gian cứ thăng đoạn, đọng lại rồi tiếp nối theo từng nhịp thở, từng ánh mắt dõi theo của khán giả. Thì kể xá gì đến tên, cho dù đã chai lì với thăng trầm như tôi, vẫn cứ phải ấp a ấp úng không nói được một câu tròn nghĩa cho cái nghĩ suy của mình. Cũng đáng thôi!Tất cả rồi cũng qua đi. Mới biết, đợi chờ một thứ trọn vẹn nào đó là không tưởng. Những vấp váp, thiếu sót dù nhỏ nhặt nhất, lại chính là kỷ niệm đẹp, là nỗi nhớ mang mãi trong tháng ngày còn lại...

 Ngô Đình Hải ( 6/11/2017)

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX